“Lão Vương, em có đẹp trai không?”
“Đẹp trai.”
“Lão Vương, bộ quần áo này thế nào? Có nghiêm túc không?”
“…Nghiêm túc.”
“Lão Vương, kiểu tóc này của em được không?”
“…Rất đẹp.”
“Anh có thấy mùi keo xịt tóc nồng quá không?”
“…Em có dùng keo xịt tóc?”
“…Không có.”
“Há, vậy không có mùi.”
“Sao em cứ cảm thấy như anh đang gạt em ấy?”
“Bởi vì đây là lần thứ 5 em hỏi mấy câu này rồi…”
“Không phải yêu đương là dù em có hỏi bao nhiêu lần thì anh cũng phải giả bộ trả lời nghiêm túc sao?”
“Vừa rồi anh giả bộ không đủ nghiêm túc à?”
“Không đủ, vừa nhìn đã biết anh giả bộ!”
“Vậy em hỏi lại đi, anh sẽ cố bày ra ánh mắt Lương Triều Vĩ*.” (*Lương Triều Vĩ là diễn viên nổi tiếng có đôi mắt biết nói)
“…”
Ở lần sốt ruột thứ N mà tự sờ cổ mình của Trần Hoài, Vương Tri Tranh rốt cuộc nhịn không được vươn tay xoa xoa tóc anh.
“A a, đừng động vào tóc em, rối đó.”
Vương Tri Tranh bất đắc dĩ chuyển xuống ôm eo: “Em căng thẳng tới mức tóc cũng dựng đứng lên rồi kìa…”
Trần Hoài lườm hắn một cái: “Cho dù anh có nói thế thì em cũng không cho phép anh đụng tới tóc em.”
Vương Tri Tranh bật cười: “Đừng căng thẳng…”
“Phải căng thẳng chứ.” Trần Hoài nghiêm túc đánh gãy lời hắn: “Không ngờ trong đời em cũng có cơ hội được ra mắt gia trưởng, nhất định phải tranh thủ một lần thành công.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dot-nhien-ket-hon-cung-tong-giam/2793200/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.