Một tuần kế tiếp, Trần Hoài liền ở lì trong nhà nhàn nhàn nhã nhã đọc sách, chơi game, cuộc sống vô cùng thoải mái an nhiên cho nên Ngụy Lai Thu thấy vô cùng ước ao ghen tị.
Trần Hoài nghe thấy Ngụy tiểu công tử oán giận chỉ biết:???? (dấu chấm hỏi đầy mặt)
“Cậu ở công ty không ngủ cũng chơi game còn oán trách cái gì nữa?” Trần Hoài cảm thấy phú nhị đại đang ở trong phúc mà không biết hưởng phúc quả thực đáng ghét.
“Aiz, anh không hiểu đâu, mỗi ngày phải chạy tới công ty cũng rất vất vả đó!” Ngụy Lai Thu tuyên bố hùng hồn, vô cùng không biết xấu hổ.
Trần Hoài:………………….
Những người mỗi ngày không những phải đi làm mà còn phải chăm chỉ làm việc cho tới giờ vẫn chưa bị mệt chết thực sự là mạng lớn. (Jer: tộc đi làm khổ lắm đó ọ.ọ)
Trần Hoài quyết định không để ý tới Ngụy Lai Thu, nếu không bản thân nhất định sẽ bị tức chết.
Ngược lại sau khi Vương Tri Tranh nghe Trần Hoài kể về lời mời của Ngụy Lai Tư, trịnh trọng nói rằng: “Anh luôn hi vọng em có thể làm việc ở cạnh anh, thế nhưng công ty con có nhiều cơ hội tốt hơn, cho nên anh tôn trọng suy nghĩ của em.”
Trần Hoài nhìn hắn: “Có vẻ như anh còn chưa nói hết câu…”
“Ừ, tất nhiên rồi.” Vương tổng mặc áo khoác, khẽ cúi người hôn lên trán Trần Hoài một cái: “Quan trọng nhất là, Lai Tư so với ống thép còn thẳng hơn cho nên anh tương đối yên tâm.”
Trần Hoài: “…Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dot-nhien-ket-hon-cung-tong-giam/2793194/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.