Thời gian tan tầm vừa tới, Vương Tri Tranh đúng giờ xuất hiện ở trước mặt Trần Hoài: “Đi thôi.”
Trần Hoài vừa mới đứng lên, Ngụy Lai Thu liền vọt tới, bộ dạng một mực cung kính: “Vương tổng, Ngụy đổng gọi anh qua một chút.”
Trần Hoài liếc mắt nhìn Ngụy công tử một cái, kỹ năng diễn xuất này của Ngụy công tử chắc hẳn phải gia nhập giới diễn viên mới đúng.
Vương Tri Tranh bất đắc dĩ thở dài, đưa chìa khóa xe cho Trần Hoài: “Em chờ anh một chút.”
Ngụy Lai Thu nhìn theo bóng lưng Vương Tri Tranh rời đi, giả bộ nói: “Vương tổng thực sự biết quan tâm đời sống công nhân viên, bội phục.”
Trần Hoài dùng góc độ không ai thấy khẽ lườm Ngụy Lai Thu một cái, Ngụy Lai Thu bừng tỉnh đại ngộ, bộ dạng như cô dâu nhỏ vâng lời lủi đi.
“A a a ~đại may mắn cho mị sờ chút.” Ngô Đế Lâm cọ tới, vẻ mặt không che giấu vẻ ước ao, sờ soạng cánh tay dính vận may của Trần Hoài: “Tại sao ông lại may mắn quá vậy, tôi cũng muốn ngồi xe Vương tổng.”
Trần Hoài nghiêm túc suy nghĩ: “Khả năng này dường như rất nhỏ.”
“Rõ ràng mị mới là fan trung thành của Vương tổng.” Ngô Đế Lâm cảm thấy rất bất công: “Mị đã giúp Vương tổng báo thù rửa hận khiến kẻ thù bị đem đi bán thân, tại sao cuối cùng người ngồi lên xe anh ấy lại là nhà mi?”
“Thực không dám giấu diếm.” Trần Hoài gương mặt trịnh trọng: “Kỳ thực tôi và Vương tổng ở cùng một chỗ.”
Ngô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dot-nhien-ket-hon-cung-tong-giam/2793180/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.