Trần Hoài sửng sốt một chút, nhất thời không rõ ý của Vương Tri Tranh là gì.
Anh nhìn về phía Vương Tri Tranh, lại phát hiện ánh mắt đối phương sáng quắc, dường như không phải chỉ là thuận miệng nhắc tới.
“Giả thiết vô nghĩa.” Trần Hoài nhún nhún vai: “Trên thế giới này có hàng ngàn hàng vạn giả thiết thế nhưng chỉ có duy nhất một cái là có ý nghĩa.”
“Cho nên em không thích giả thiết.” anh đáp: “Cũng không muốn lãng phí thời gian nghĩ tới mấy vấn đề giả thiết giả sử này nọ.”
“Đối với em mà nói, sự thực xảy ra chỉ có một.” Trần Hoài hai mắt cong cong nhìn Vương Tri Tranh, trong mắt niềm tin kiên định: “Đó chính là em đã kết hôn với anh rồi.”
“Cho nên những giả thiết khác đều là vô nghĩa.” Trần Hoài đưa ra kết luận.
Vương Tri Tranh không còn lo lắng, hắn đứng dậy, cách bàn làm việc, vươn người tới.
Trần Hoài như ngộ ra, cũng phối hợp nghiêng người tới, hai đôi môi chạm nhau giữa bàn làm việc.
Vương Tri Tranh vươn tay giữ gáy Trần Hoài, một lúc lâu sau, hai người mới tách ra.
Vương Tri Tranh nhìn đống văn kiện trên bàn làm việc tự hỏi tính khả thi của việc ấy ấy trong văn phòng.
Cuối cùng Vương tổng dùng ý chí kiên cường khống chế được bản thân, phi thường tỉnh táo dặn dò Trần Hoài ra ngoài tiếp tục làm việc.
Đặc biệt lãnh khốc, đặc biệt bá đạo tổng tài.
Nội tâm cũng đặc biệt nóng nảy.
Khổ quá đi!
Dự án chính thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dot-nhien-ket-hon-cung-tong-giam/2793163/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.