Bình minh ngày hôm sau, Khương Trĩ Y bị một tiếng gọi "Quận chúa" đánh thức, mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy Cốc Vũ khom người trước mép giường nàng, cách đó không xa, Tiểu Mãn đang quét tước cái chén sứ đêm qua khi nàng kinh mộng đã đánh vỡ.
Trong phòng đã không có thân ảnh Nguyên Sách.
Khương Trĩ Y chớp chớp mắt, hồi tưởng lại ký ức cuối cùng của đêm qua ——
Hình như là nàng ôm hắn không buông tay, không biết ôm bao lâu, khóc đến mệt mỏi liền ngủ.
Sau đó, thì hình như chả còn mộng mị gì nữa.
...... Vậy hắn đi khi nào?
Cốc Vũ: "Quận chúa, Thẩm Thiếu tướng quân mới rời đi từ hai khắc trước."
Khoé môi Khương Trĩ Y cong lên: "Tính ra, hắn không nuốt lời."
—— khó trách trước khi Thẩm Thiếu tướng quân đi còn làm dáng vẻ kia, như là bực bội đợi không nổi quận chúa tỉnh lại, cố ý rời đi ngay trước mặt nàng ta cùng Tiểu Mãn, phảng phất như muốn các nàng làm chứng vậy.
Cốc Vũ nghĩ nghĩ, lại móc từ trong tay áo ra một tấm bản vẽ: "Thẩm Thiếu tướng quân còn để lại cái này, nói viện này của chúng ta phòng vệ đầy sơ hở, phải sửa lại theo bản vẽ này đi."
Khương Trĩ Y từ trên giường bò dậy, nhận lấy xem.
Trên mặt giấy Tuyên Thành trắng phau là một bức vẽ Dao Quang Các từ trên nhìn xuống, nét mực mới tinh, còn chưa khô hẳn, tuy bút hoạ không phải quá xuất sắc, nhưng mỗi một cánh cửa, cửa sổ, mỗi vị trí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544401/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.