Âm thanh người phía sau rõ ràng mang theo tiếng cười, nhưng lời này vừa hỏi ra, lại giống như một cơn gió lạnh lẽo quét ngang lưng, kích đến tim người đập nhanh một trận.
Đại phu mồ hôi lạnh ròng ròng ngồi ở giường trước, cảm giác lưng mình phảng phất bị mũi kiếm lạnh lẽo nhẹ nhàng chạm vào, tánh mạng như treo trên dây, sắp phải rơi vào kết cục giống như người đang nằm trên giường này ——
"Người bệnh" trên giường đã không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, ngón tay cứng đờ ở trạng thái đang co rúm lại, miệng mũi đều bị bẹp xuống, tuy thân nhiệt trên tứ chi vẫn còn ấm áp, mặt mũi vẫn chưa hiện ra nhiều triệu chứng của tử thi, nhưng cơ bản đã có thể phỏng đoán được, hẳn là bị ngoại lực tác động, dẫn tới hít thở không thông mà chết.
Người làm tướng, có khi còn không giết kẻ địch đã xin hàng, thế mà đối với một người trong quân dưới tay mình đã hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng, vì sao lại muốn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như thế để giết hại......
Thậm chí giờ này khắc này, còn mặt không đổi sắc mà bảo một vị đại phu đi bắt mạch khám cho một người chết......
Dưới ánh mắt người người thúc giục, đại phu run rẩy thả lỏng tay đang bắt mạch, quay đầu lại, liền đối diện với một ánh mắt mỉm cười.
Nguyên Sách: "Như thế nào, vị phó tướng này của ta có còn cơ hội tỉnh lại không?"
Đại phu run run đứng dậy đi lên trước, cúi đầu làm lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544396/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.