Một câu băng bó hùng hổ như vậy, sợ không phải ngay sau đó liền "băng bó" cho tay thiếu tướng quân mà là chém cho hắn một đao......
Mắt thấy tay thiếu tướng quân rũ bên người cứng lại, gương mặt dưới mũ sa của vị Bùi cô nương này tựa hồ như cũng trắng bệch, không khí trong hành lang nháy mắt căng chặt lên ——
Lần cuối cùng Mục Tân Hồng nhìn thấy trường hợp giương cung bạt kiếm như vậy, vẫn là khi hắn một chọi mười hai trên chiến trường.
Nghe thấy phía sau có tiếng chân tới gần, Bùi Tuyết Thanh nghiêng người né qua một bên, cúi đầu, hai mắt phía sau mũ sa kia bất an mà rũ xuống.
Khương Trĩ Y trừng mắt nhìn Mục Tân Hồng chặt chẽ hộ ở bên người Nguyên Sách.
Trong lòng Mục Tân Hồng chạy qua một loạt 36 kế thượng, quay đầu lại cho Nguyên Sách một ánh mắt "Ngài tự cầu nhiều phúc", liền vì kế trong lòng mà yên lặng lui về phía sau Nguyên Sách.
Gót ủng Khương Trĩ Y nhấc lên, dẫm vào viên gạch ban nãy Bùi Tuyết Thanh mới vừa dẫm, nhìn thẳng Nguyên Sách, cằm nhẹ nhàng hất một chút: "Thẩm thiếu tướng quân ý ngài như thế nào?"
Nguyên Sách nhìn người đối diện, như có như không mà thả nhẹ một câu: "Đa tạ Khương tiểu công tử cùng Bùi cô nương quan tâm, một chút thương nhỏ thôi, Thẩm mỗ sẽ tự xử lý, không nhọc phiền nhị vị."
"?"Khương Trĩ Y lạnh mặt, từ trên xuống dưới đánh giá hắn, "Ta cứ tự hỏi Thẩm Thiếu tướng quân không ăn cơm trưa là đi làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544385/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.