Trời rét đậm, gió thổi vù vù suốt đêm.
Sáng hôm sau, cả thành Trường An đều đầy lá khô rụng lả tả, khung cảnh vô cùng hiu quạnh.
Ngày âm, mặt trời chậm chạp chưa mọc, canh giờ vẫn mới tờ mờ sáng, trên đường cái không có bao nhiêu dấu chân, chỉ có tiếng xe ngựa lộc cộc chạy trên đường, Khương Trĩ Y ngáp một cái, lại tiếp một cái.
Hôm qua sau khi hết khoá, thấy tâm tình A Sách ca ca tựa hồ vẫn không tốt, nàng hồi phủ liền nghĩ tới nghĩ lui, ngồi không được, kêu phòng bếp hầm chút canh thuận khí an thần, đi một chuyến đến Thẩm phủ.
Không ngờ hầm xong canh giờ có chút trễ, A Sách ca ca đã ngủ rồi, coi nhưng uổng công đi một chuyến.
Sau khi dẹp đường hồi phủ, nàng liền dặn dò Cốc Vũ cùng Tiểu Mãn ngày hôm sau nói cái gì cũng phải kéo được nàng ra khỏi giường, không thể đến trễ nữa, kẻo lại làm trái tim A Sách ca ca càng thêm băng giá.
Nên sáng sớm hôm nay, Khương Trĩ Y đấu tranh với cơn buồn ngủ thật lâu, trong lòng mặc niệm 180 lần "A Sách ca ca đang đợi ta", rốt cuộc ngáp dài bò lên, mơ mơ màng màng rửa mặt, thay y phục xong, liền lên xe ngựa.
Xe ngựa chậm rãi chạy về phía Đông Nam rồi dừng lại trước cửa thư viện Thiên Sùng, Khương Trĩ Y ôm hai con mắt vẫn còn mơ màng, chảy nước mắt đi vào.
Giờ phút này vẫn còn sớm, chỉ mới có vài tên công tử trọ tại học xá tới học đường, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544379/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.