Khương Trĩ Y ngốc ra trong chớp mắt, hồi tưởng lại hình ảnh ban nãy khi mình nghe tiếng nước chảy rồi ngủ gục, thế mà lại mơ thấy cái hôm đêm mưa ở trạm dịch, khi hắn đang tắm gội trong phòng nàng, trong lúc mơ mơ màng màng lại cho rằng mình còn ở trạm dịch đêm đó.
Nhìn người trên giường biểu tình lâng lâng, Khương Trĩ Y tức giận đến sắp dựng đứng tóc dậy: "Ta bất quá chỉ là đầu lại phát bệnh thôi!
Bớt nhân lúc cháy nhà đi hôi của mà còn giả vờ vô tội đi, nói ta động tay trước hở, sao ngươi không đẩy ra?"
Nguyên Sách xoay đầu qua một bên: "Không có sức, đẩy không nổi."
Khương Trĩ Y chỉ chỉ về công sự phòng ngự nàng dựng lên trước giường: "Vậy mà có sức đi trèo qua đây?"
Khương Trĩ Y nói nói liền mệt mỏi, đau đầu mà đỡ đỡ thái dương lẩm bẩm: "Một ngày một đêm không ngủ, buồn ngủ đến độ mí mắt đang đánh nhau, muốn ngủ một giấc thôi mà phải cãi thắng mới được ngủ......"
Nguyên Sách nhìn đáy mắt nàng đầy tơ máu, thẳng eo ngồi dậy, thở dài một hơi, giơ ngón tay chỉ xuống giường ý bảo nàng ngủ: "Nàng thắng."
"Ta vừa ngủ, có phải ngươi lại muốn động thủ động chân hay không? Ngươi để ta về ——"
Nửa khắc sau, Khương Trĩ Y cúi đầu nhìn Nguyên Sách mảnh vải đang quấn quanh cổ tay hắn, bặm môi cầm hai đầu mảnh vải, thắt gút lại mười lần, rốt cuộc yên lòng, đầu vừa dính gối liền ngủ không còn hay biết gì.
Sáng sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544321/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.