Sáng sớm hôm sau, bên ngoài thành Cô Tang, phía sau xe ngựa cao lớn rộng rãi, hàng trăm kỵ binh thân khoác huyền giáp ngồi trên lưng ngựa cao cao, chờ xuất phát.
Bên cạnh xe ngựa là Kinh Chập an tĩnh chờ đợi, trong xe, Khương Trĩ Y cùng Nguyên Sách đang nói lời từ biệt nhau, nghe hai người một người dặn dò xong, một người kia lại dặn thêm cái nữa, lăn qua lộn lại đều không khác nhau mấy, chỉ mỗi cái từ "chăm sóc" này thôi cũng đã nghe không dưới tám lần.
Bên trong xe, Khương Trĩ Y dựa vào trong lòng ngực Nguyên Sách, ôm eo hắn, nâng mắt lên hỏi: "Lần sau gặp lại, là phải chờ tới gần cuối năm khi chàng vào kinh sao?"
Nguyên Sách gật đầu: "Nếu như không được đặc biệt tuyên triệu."
"Nếu bị đặc biệt truyền triệu ắt là xảy ra đại sự, vẫn không có thì tốt hơn, gặp trễ chút thì trễ chút thôi, có sao đâu."
Nguyên Sách cụp mắt xuống, xoa xoa thái dương nàng: "Hay là ta tiễn nàng đến trạm dịch?"
"Thôi......" Khương Trĩ Y bĩu môi, "Đưa quân ngàn dặm thì cuối cùng cũng từ biệt, đưa được đến trạm dịch cũng không đưa đến được Trường An, vẫn nên chia tay ở chỗ này thôi."
"Ừ, cũng không thể trì hoãn nữa, nếu bị lỡ canh giờ đến trạm dịch thì phải ngủ dã ngoại, thời tiết này mấy nơi dã ngoại nhiều trùng nhiều rắn......"
Giữa mày Khương Trĩ Y liền giật giật, lập tức buông lỏng hắn ra: "Vậy phải mau chóng khởi hành thôi!"
Trở mặt cũng nhanh thật, Nguyên Sách khẽ chậc một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544281/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.