Đêm khuya, hai người ngồi song song nhau ở hai bên bàn ăn, nhìn đồ ăn trước mặt thất thần, mãi mà không động đũa.
Hạnh Châu mới vừa ngưng chiến, phần đất mất đi chưa thu phục được toàn bộ, trước mắt không có thịt rau tươi mới, trên bàn đều là rau khô rau ngâm, đều là đồ ăn mà thậm chí trước đây Khương Trĩ Y chưa từng nhìn thấy.
"Ta đi tìm cho nàng chút đồ ăn ngon?" Nguyên Sách nghiêng đầu hỏi.
"Ta không phải là ghét bỏ ——" Khương Trĩ Y phục hồi tinh thần lại, lắc lắc đầu.
Nàng không phải ghét bỏ mấy món ăn này, ngược lại nàng còn đang cảm kích mình vẫn còn có thể ăn được một mâm đồ ăn có tư có vị như vậy, được chuẩn bị ở phòng bếp ấm áp an bình mang sang.
Khương Trĩ Y gắp lên một đũa rau ngâm đưa đến trong chén hắn, lại gắp cho mình thêm một đũa: "Chiến sự còn chưa chấm dứt, được như vậy đã rất tốt rồi."
Sống sót sau tai nạn, còn có thể cùng người yêu thương ngồi cùng bàn mà ăn, đã không còn có chuyện nào tốt hơn như thế này.
Nguyên Sách nhìn gương mặt gao gầy của nàng, hồi tưởng lại hôm nay ôm nàng liền phát giác ra nàng gầy đi thấy rõ, muốn nói nàng chịu khổ rồi, muốn nói hắn sẽ mau chóng cho nàng ăn rau cá thịt tôm tươi mới nhất, nhưng lời nói đến bên miệng lại cảm thấy câu nào cũng quá nhẹ, cũng không thắng nổi tư thế đứng thẳng lưng quyết chết trên thành lâu của nàng, không thắng nổi mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544268/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.