Trong phòng khách, Ogihara ôm đệm ngồi xếp bằng trên sô pha, cúi đầu không nói một lời. Anthony và Hall thì vẻ mặt buồn bực ngồi hai bên.
“Baby, nghe lời, theo bọn anh về.” Thở dài, Anthony nói một câu mà không biết anh đã nhắc lại bao nhiêu lần.
Hall ngồi bên cạnh Backy, ôm em trai khuyên nhủ: “Baby, nhị ca biết ở đây em quen rất nhiều bạn bè, em luyến tiếc bọn họ. Nhưng Baby, mọi người ở Anh quốc rất nhớ em. Vốn nghĩ là em chỉ đi giải sầu nên tuy rằng không muốn nhưng mọi người vẫn tôn trọng quyết định của em, em biết mà, nhị ca cũng sẽ không miễn cưỡng em. Nhưng nguyên nhân khiến em tới Nhật Bản chủ yếu là bởi vì Emuhala kia, nếu là như vậy thì cho dù lần này em sẽ giận nhị ca, nhị ca cũng nhất định phải mang em về. Chỉ có để em bên cạnh bọn anh, bọn anh mới có thể an tâm, lỡ như Emuhala kia chạy tới Nhật Bản, một mình em ở đây, đến lúc đó nếu như xảy ra chuyện gì thì nhị ca sẽ điên mất.”
“Baby, em chưa từng rời nhà lâu như vậy, mỗi lần về đến nhà không nhìn thấy em, bọn anh đều rất không quen. Baby, nếu như đã là bạn thì dù em ở đâu cũng vẫn là bạn. Mà em mới mười ba tuổi, còn chưa đến tuổi có thể rời nhà sống một mình đâu, ở Anh quốc ngày nào đại ca cũng rất lo lắng cho em, nhất là lần trước em đột nhiên đau khổ về nhà. Baby, chờ tới khi em mười tám tuổi, em muốn đi nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-hoang-tu-tennis-khong-muon-lam-hoang-tu/2006360/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.