Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy sớm.
Draco đang nằm sấp ngủ, tấm chăn rơi xuống đất, một cánh tay một chân thoảimái đặt trên người tôi, chiếc quần ở vị trí cực kỳ nguy hiểm, đang chớivới ở trên mông.
Tôi bỏ tay cùng chân cậu ấy ra, ngồi dậy nhìncậu ấy. Cái má bị chèn ép trên gối, mái tóc bạch kim chĩa lên tạo thànhmấy dúm nhỏ.
Tôi không nhịn được vuốt tóc cậu ấy, cảm thấy vừakhó chịu vừa buồn cười. Cho dù là đang thời điểm đầy lo âu vậy mà cậu ấy vẫn không thay đổi tư thế ngủ của mình.
Tôi thay áo ngủ, tắm qua qua, trước khi đi thì hôn lên má Draco đang ngủ, suy nghĩ chút lại lấydây buộc tóc buộc thành mấy túm, sau đó mới đi ra khỏi cửa, đi qua phòng sinh hoạt chung, đến Bệnh thất.
Bà Weasley và người con trai lớn đã rời đi, Hermione và Ron vẫn đang chờ ở bên ngoài, thỉnh thoảng lạilo lắng nhìn vào bên trong.
“Sao thế?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
Hermione tiến lên nói nhỏ: “... Ông Diggory ở bên trong cùng với vợ ông ấy.”
Tôi hơi lo lắng. Nhưng Hermione hiểu ý tôi nên lắc đầu với tôi.
“Họ không trách Harry. Bọn họ đang cảm ơn Harry đã đem thi thể của Cedricvề.” Đến lúc nói những lời này cô ấy nhìn như muốn khóc vậy, “Có lẽ bọnhọ muốn trò chuyện riêng với Harry.”
Tôi không biết nói thế nào,tôi thậm chí còn không dám nghĩ tâm trạng của ông bà Diggory hiện tạinhư thế nào, có lẽ tôi không nên nói gì là tốt nhất.
Tôi trầm mặc dựa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-mau-den-mau-xam/3240736/quyen-4-chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.