Tối đó bà Longbottom dẫn Neville trở về, mặt mày cậu bé chín tuổi mệt mỏi, buồn bã ỉu xìu ngồi ở bàn ăn dài lỗi thời kiểu Tây Âu, ngay cả Coco làm món gan ngỗng rán kiểu Pháp thơm ngon mà nó thích cũng không làm nó thấy hứng thú.
Bà Longbottom không nói một lời ăn bữa tối của mình, Phoenix lo lắng nhìn anh hai, nhưng nó biết, đối với người luôn tuân theo quy củ như bà Longbottom thì bây giờ chắc chắn không phải là thời cơ tốt để nói chuyện.
Ăn cơm tối xong, nó kéo Neville lên lầu, nói là biết thêm kiến thức mới, muốn trao đổi với Neville.
Bà Longbottom nhìn cháu gái rõ ràng đang nói dối, thở dài, một mình ngồi ở phòng khách vắng vẻ, chỉ có Coco ngẫu nhiên xuất hiện rót thêm nước trà cho bà.
Phoenix vừa lên lầu, liền vội vã hỏi: “Neville, anh làm sao vậy?” Bình thường tuy Neville từ bệnh viện tháng Mungo trở về tâm trạng không được tốt, nhưng chưa từng tệ giống như bây giờ.
Neville nhìn gương mặt đẹp đẽ tinh xảo của em gái, bỗng dưng mũi đau xót, cảnh tượng ở bệnh viện Thánh Mungo hôm nay cũng không nói ra được.
“Không có việc gì.” Nó khịt khịt mũi, cố gắng làm cho nước mắt nghẹn lại trong hốc mắt: “Chỉ là tâm trạng anh không tốt lắm —— chuyện này bình thường mà Phoenie.”
Phoenix hoang mang nhìn Neville, nó đương nhiên biết anh hai đang nói dối —— bọn họ là anh em song sinh, có một loại tâm linh tương thông giữa cả hai.
Neville ngồi trước bàn học của Phoenix, vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222886/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.