Phoenix xoa xoa cặp mắt chua xót, còn chưa về đến phòng sinh hoạt chung đã bị Neville chạy đến kéo tay áo.
“Phoenie, em không sao chứ?” Nó nhìn thấy hai mắt sưng đỏ của em gái, bỗng nhiên không biết nên nói gì —— nó cũng biết, bình thường bà nội ghét Slytherin đến mức nào.
Phoenix cảm thấy vừa rồi khó khăn lắm mới ổn định được cảm xúc sau khi nhìn thấy ánh mắt thắm thiết của anh hai đều uổng công, nó cố gắng khịt khịt mũi, nói: “Không sao. Em đang định đi ăn gì đó. Lúc sáng chưa ăn gì cả.”
“Bà nội, bà ấy ——”
“Chính là những câu nói đó, Neville, trông anh lợi hại hơn em nhiều, những câu bà nội từng nói với anh đều đem ra nói đến em khóc nè.”
Nghe vậy, Neville mới yên tâm, có lẽ là chỉ trích một chút, từ nhỏ đến lớn nó đều nghe bà nội lảm nhảm những lời đó, nó vỗ vỗ vai em gái: “Đi ăn nhanh đi, anh đi tìm Hermione lấy lại sách đã, sau tiết Bùa chú anh liền đi tìm em, lúc sáng thức trễ nên không có ăn điểm tâm.” Nó giải thích.
Sau khi Phoenix trở về chỗ ngồi bình thường của mình, nó còn cho rằng sẽ bị ít nhất một trong hai người Parkinson hoặc là Malfoy cười nhạo một chút, không ngờ Malfoy lại đang nói chuyện phiếm với Zabini, còn Parkinson không có gì làm đang ngồi trò chuyện “Hoa hoa nữ phù thủy” với Greengrass —— nhưng mà tuổi của họ có thể đọc loại tạp chí đó sao?
“Hôm nay thật sự kỳ lạ quá.” Cho đến tiết Độc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222878/chuong-8-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.