Người dịch: Chu Muội
Tại phòng học môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám, Phoenix và Dominica ngồi bàn thứ tư, các cô tới hơi chậm nhưng nữ sinh vẫn luôn được ưu tiên ngồi đầu, hoặc là do đây là tiết của giáo sư Lockhart, các nam sinh luôn muốn cách ông ta xa nhất có thể.
Giáo sư Lockhart hôm nay mặc chiếc áo choàng phù thủy màu xanh dương, chất liệu vô cùng tốt, có thể nhìn thấy dòng nước lưu động bên trong.
“Đó là loại tơ lụa tốt nhất ở Phương Đông” Parkinson và Greengrass ngồi đằng sau bàn luận.
Vào giờ, Lockhart bắt đầu nói.
“Ta!” Hắn chỉ vào chính mình trong một bức ảnh, nháy mắt với các nữ sinh: “Gilderoy Lockhart, Huân chương Merlin hạng ba, thành viên của hội Liên minh phòng chống phép thuật hắc ám, năm lần vinh dự được giải thưởng nụ cười khuyến rũ nhất của Tuần san phù thủy. Nhưng, bây giờ không phải là lúc nói chuyện đó, ta không đuổi nữ thần báo thù đi bằng cách mỉm cười với ả!”
“Nữ thần báo thù ở đâu?” Dominica hỏi.
“Ở một thành phố ở Thái Lan.” Phoenix nói tiếp: “Một thành phố cảng, tỉ lệ xuất khẩu mậu dịch chiếm một phần tư toàn Thái Lan.”
“... Cái gì cơ?” Dominica có cảm giác mình đang nói chuyện với một sinh vật quý hiếm cổ xưa. Cô không thể hiểu nổi Phoenix đang nói cái gì nữa.
“Trong sách của Donna cho mình nói như vậy.” Phoenix cười rộ lên, dáng vẻ lơ mơ ngơ ngác của Dominica thật đáng yêu.
Tiếp theo, cả lớp làm một bài kiểm tra, giáo sư Lockhart nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222857/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.