Dịch: Chu Muội.
Khoảnh khắc Draco ngã từ chiếc Nimbus 2001 xuống, hắn đã biết mình thua rồi.
Nếu quay ngược lại ba giây trước đó, có lẽ hắn đã bắt được trái Snitch rồi.
Nhưng hiện tại, mọi tiếng hò reo cổ vũ đều dành cho Potter, người được xưng danh chúa cứu thế, Harry Potter_cậu bé còn sống.
Trước mặt, sau lưng, bên trái hay phải, đều hô vang ‘Potter…Potter…Potter…’
À, phía khán đài Slytherin thì im lặng, và buồn bực.
Draco đầu óc trống rỗng.
Hắn không muốn đến phòng y tế, điều đó chỉ khẳng định thêm cho sự thất bại của bản thân. Về Slytherin? Hắn có lẽ không thể đối diện với họ, mọi thứ đều nắm chắc trong tay, thế mà…
Draco trùm mũ kín đầu, lặng lẽ đi ngược dòng người vào bên trong tòa thành. Hắn không muốn gặp ai hết, bây giờ, hắn cần yên tĩnh để suy nghĩ về thất bại của mình.
Từ nhỏ hắn chính là niềm kiêu ngạo của gia tộc Malfoy. Mẹ của hắn, phu nhân Narcissa đều tự tay làm bánh ngọt, kẹo xốp thơm ngon cho hắn, tự mình chuẩn bị từng món đồ chơi ma pháp mà hắn thích chơi.
Lúc Draco tám tuổi, Narcissa luôn thích ôm hắn, cùng hắn uống trà chiều mỗi ngày. Bà luôn luôn kêu hắn bằng cái tên ‘tiểu hoàng tử, tiểu hoàng tử của ta..’. Nhiều khi hắn ngỡ mình là hoàng tử thật, vì người mẹ vĩ đại đã xây dựng cho hắn sẵn một vương quốc Malfoy.
Draco đi lên lầu bốn, Lucius từng nói trong này có một căn phòng bí mật. Nơi này là khu vực cấm học viên qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222836/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.