Editor: Chu Muội.
Lúc Phoenix tỉnh lại đã là buổi tối, cô mặc xong quần áo, định đi về thì đúng lúc đó Draco bưng đồ ăn bước vào.
Cô chợt nảy ra một ý nghĩ: Gia tinh Malfoy…
Được thiếu gia Malfoy tận tay chăm sóc thế này, quả thực nên lấy làm vinh hạnh. Parkinson hay Greengrass biết được chuyện này thì sẽ có phản ứng gì đây nhỉ?
Nhưng Draco có vẻ không được bình thường. Hắn tránh ánh mắt của cô, nếu vô tình nhìn thẳng vào nhau, hắn sẽ giật mình mà quay đi.
Draco bị sao vậy? Phoenix ra khỏi Bệnh thất, tập trung suy nghĩ.
Sau đó cô chú ý thấy Draco đi rất chậm, lại hay lén lút nhìn mình, luôn đi phía sau cô, lại còn có vẻ như là…rất cẩn thận tỉ mỉ.
“Mình để Goyle và Crabbe ở đại sảnh, chúng ta ra tìm họ trước.” Draco dự định ra đại sảnh đem hai anh chàng về.
Phoenix ngăn lại: “Khoan đã. Lúc này chắc cũng ăn xong rồi, có khi về phòng sinh hoạt sẽ thấy hai người đó ở đấy.”
Draco cũng đồng ý, song lại nói với cô có vẻ tiếc nuối: “Bữa tiệc Giáng sinh đã kết thúc rồi. Ngoại trừ mấy tên thiểu năng thì trang trí và thức ăn cũng không tệ, nhưng đương nhiên là vẫn kém trang viên Malfoy rất nhiều.”
Phoenix cũng có chút tiếc: “Mình còn nghĩ tối nay sẽ tham gia bữa tiệc, nhưng bà Pomfrey khuyên là nên ngủ nhiều một chút.”
Mặt Draco có chút hồng hồng, nói: “Ừ, nên ngủ nhiều một chút.”
Phoenix nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Draco, hình như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222822/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.