editor: Chu Muội
Đối mặt với Donna siêu cường như vậy chắc cũng chỉ có Snape mặt lạnh mà thôi…
Lúc này, xà vương của Slytherin lên tiếng.
“Tiểu thư Ford, đầu tiên, xin hãy tin tưởng ta cũng như tin tưởng trình độ của giáo sư môn học Chăm sóc sinh vật huyền bí.”
Snape dừng chút, đảo mắt qua Hagrid đang buồn rầu luống cuống một góc.
“Tiếp theo, xin tin tưởng năng lực xử lí cũng như khả năng chữa trị của Hogwarts. Nếu ngoài khả năng của chúng tôi, nhà trường sẽ lập tức di chuyển tiểu thư Ford đến bệnh viện thánh St.Mungo. Cuối cùng, ta thật khâm phục tình cảm mà tiểu thư dành cho em gái. Nhưng để diễn tả tâm trạng lo lắng có rất nhiều cách biểu đạt, cách này của Tiểu thư thật làm ta mở rộng tầm mắt!”
Lời nói của Snape không nhanh không chậm, bình thường nghe giống như an ủi, nhưng để ý kỹ lại thấy như ẩn hiện ý mỉa mai châm biếm không rõ ràng.
Donna sửng sốt vài giây, ngay lập tức sau đó nheo mắt lại khóa kỹ Snape, cô bước lại gần Snape, thái độ như thăm dò con mồi.
“Viện trưởng nhà Slytherin, giáo sư Snape?”
Snape không dấu vết lùi lại, kéo giãn khoảng cách giữ hai người. Mấy năm nay ngoài giáo sư McGonagall và ý tá Pomfrey thì chưa có một người khác giới nào lại nhìn thẳng vào mắt hắn với địch ý thăm dò như vậy. Trực giác của hắn chưa bào giờ nhạy bén như lúc này, Muggle trước mắt chính là thiên địch.
Ai nói nam giới không có giác quan thứ sáu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222807/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.