Editor: Chu Muội.
"Đụng vào!" (hí hí, hơi củ chuối nhỉ ~)
Lupin thét một tiếng thu hồi Ông Kẹ.
Draco cũng chạy ra ngoài, hắn dùng tay phải cuốn băng cũng bả vai phải xô mạnh cánh cửa ra. Ron tinh ý lớn tiếng nói vài câu.
Neville không chạy theo, hắn từ khi bắt đầu đều không rời mắt khỏi Ông Kẹ, bây giờ đã yên vị nằm trong cái cũi.
Buổi học không thể tiếp tục được nữa, Lupin cho học sinh nghỉ, để Neville ở lại.
"Em có biết vì sao Phoenix lại như vậy không?"
Hắn không hề nghĩ rằng có cô gái sợ nhất là hoa, lại còn có tiếng thét chói tai như vậy… Một đứa bé mười ba tuổi sao lại có nỗi sợ kỳ lạ mà thảm khốc như vậy?
Neville không nói gì, cũng không phản ứng gì, mãi cho đến khi Lupin dúi vào tay hắn một cốc nước ấm, hắn mới ngẩng đầu lên.
Cậu thiếu niên mang đôi mắt hổ phách nhàn nhạt, hốc mắt phiếm hồng, bi thương và phẫn nộ.
"Đó là hình vẽ trang trí ở trang viên Longbottom, ở đó có một bụi hoa xinh đẹp như vậy."
Dường như đây là lần đầu Neville không lắp bắp trước mặt người lạ, hắn nói ra như đã luyện tập cả ngàn lần.
"Hoa đó trồng lúc cha mẹ kết hôn. Bà nội nói đó là kỷ niệm cho tình yêu bất diệt của hai người."
Lupin nghĩ tới chuyện của hai vợ chồng Thần sáng Longbottom, tâm tình không khỏi trùng xuống.
"Vậy tiếng thét kia…" Lupin thử thăm dò.
Thiếu niên luôn có vẻ ngờ nghệch bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222803/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.