editor: Chu Muội
Trong suốt hai tuần qua Neville tránh mặt cô, nay anh trai muốn nói chuyện với mình, Phoenix đương nhiên rất vui. Cô ra hiệu Draco đi trước, hai anh em đi đến cạnh hồ nước Đen, địa điểm nói chuyện quen thuộc. Trời tối dần, nhiệt độ đạng hạ thấp, các học viên lũ lượt đi vào trong để tham gia bữa tiệc thành ra xung quanh đó không có ai.
Phát hiện có người đến, mấy con mực đen trong hồ nhanh chóng lặn hết đi. Phoenix muốn hỏi và kể cho Neville rất nhiều thứ nhưng cô biết, Neville có tâm sự, hơn nữa chuyện này có liên quan tới cô, tất nhiên, nó cũng chẳng phải là chuyện vui gì.
“Neville, dạo này anh làm sao vậy!”
Hai tuần nay Neville tránh mặt Phoenix là có lí do khó nói. Từ sau lần Ông Kẹ ấy, đầu óc hắn như được khai thông, cẩn thận xen xét lại sự việc thật lâu. Những gì giáo sư Lupin nói hắn cũng nhớ rất rõ.
Là anh trai sinh đôi với Phoenix, Neville tuy rằng nhát gan nhưng khi được vào nhà Gryffindor, hắn cảm thấy vinh dự, cho hắn, cho bà, và cho cả người cha người mẹ anh hùng… Hắn tự hào vì chiến công của họ. Thế nhưng em gái Phoenix còn tài giỏi và dũng cảm hơn hắn rất nhiều, lại sợ chính cha mẹ mình, nỗi sợ nhất lại là hình ảnh tượng trung cho sự hiện diện của họ…
Tâm thức thiếu niên luôn sùng bái thứ này, phát hiện ra đây lại là thứ mà em gái sợ nhất… Đây căn bản là không thể nào!
Điều này như một sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nhan-harry-potter-kieu-ngao-va-dinh-kien/2222788/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.