Đang lúc hai quân giằng co, cổng thành lại bất ngờ mở toang.
Mọi người tuy kinh ngạc, nhưng cũng vì thế mà sĩ khí dâng cao.
Người ngựa nhanh chóng tập hợp, xông vào kinh thành, dốc sức chiến đấu.
Trong loạn quân, ta bất ngờ nhìn thấy, phụ thân đang đứng ở không xa.
Là ông ra lệnh mở cổng thành.
Vừa nhìn thấy ta, ông vội vàng chạy đến.
Nắm lấy dây cương, tha thiết ngước nhìn ta:
"Con gái ngoan, mối thù sâu như biển của gia đình chúng ta cuối cùng cũng có thể báo rồi!"
Ta khinh bỉ nhìn ông, hừ lạnh một tiếng, giật mạnh dây cương, thúc ngựa rời đi.
Đặt mọi bố trí trong thành vào vị trí, nghiêm lệnh quân đội giữ vững yết hầu, không được gây thương tổn cho người vô tội.
Sau đó ta hướng về phủ tướng quốc mà phóng tới.
Lúc này trong thành đại loạn, phủ tướng quốc cũng rối loạn thành một đoàn.
Dù rằng Bộc Dương phẫn nộ chỉ huy người trong phủ, hô lệnh bọn họ nhất định phải giữ vững cổng lớn.
Nhưng lúc này, ai ai cũng nghĩ đến việc trốn nạn, ai lại thật lòng bán mạng cho Bộc Dương?
Đội người ngựa mà ta mang theo, gần như không tốn chút sức lực, đã công phá được cổng lớn phủ tướng quốc.
Bộc Dương vội vã chạy tới, nhìn thấy ta gần như tức giận đến phát điên.
Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-minh/3625892/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.