Vân Tế Thương cho ta một lệnh bài, cho phép ta vào doanh điều binh.
Lần đầu tiên.
Khó tránh khỏi hồi hộp.
Ta vẫn làm theo cách mà các thầy dạy trong quân, phái vài nhóm thám báo ra ngoài, sắp xếp lại tin tức họ báo về, xin hai trăm người từ Vân Tế Thương, chặt cây chặn đường, lăn đá chắn dòng.
Lợi dụng điểm yếu đám cướp không quen địa hình vùng này, xua thú chạy rừng, tạo ra ảo giác hỗn loạn.
Lại bảo quân sĩ tình nguyện giả làm người già trong rừng, chỉ đường cho đám người đó, lừa bọn họ đến nơi hoang dã không chỗ trốn.
Lúc này ta mới dẫn hai trăm quân sĩ bao vây lên.
May mà số người của họ vốn không nhiều, thấy ta ra, tên đại hán thô kệch cầm đầu lại không coi ai ra gì mà đánh giá ta.
“Tiểu nương tử ngươi không ở nhà thêu hoa, đến chiến trường của nam nhân làm gì? Chẳng lẽ muốn tự tiến cử mình, cùng đại gia quay về làm áp trại phu nhân?”
Ta không để ý.
Dương cung rút tên, chỉ về phía hắn.
Hắn không thèm để ý cười lớn.
Rất khinh miệt.
Còn thanh niên sáng láng như trăng bên cạnh hắn, lại vẫn luôn thích thú nhìn ta:
“Bẫy đường này là ngươi đặt?”
Đại hán tiếp lời:
“Vớ vẩn! Dựa vào một nữ tử nhỏ bé như nàng, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-minh/3625881/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.