Ta nhớ, kế mẫu thường vứt ta ra quê để xay nghiền.
Ý bà là muốn ta chịu khổ sở.
Nhưng ta không nghĩ vậy.
Thế gian báo thù vốn đã khó khăn, nữ nhân lại càng khó.
Điều ta có thể làm là không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
Mà muốn có cơ hội như vậy, chỉ có thể khiến bản thân mạnh mẽ lên.
Ta không nghĩ mình có thể dựa vào dung nhan để tìm chỗ dựa mạnh, mượn d.a.o g.i.ế.c người.
Cũng không nghĩ mình có thể dựa vào cái gọi là trí mưu, đối kháng với các mưu sĩ của phủ thừa tướng và quyền lực tối cao của phủ công chúa.
Ta chỉ có thể dựa vào bản thân.
Như vậy dù đến khi đường cùng, không còn cách nào báo thù.
Ta vẫn còn một cách cuối cùng.
Cùng công chúa Bộc Dương đồng quy vu tận.
Muốn làm được điều đó.
Ta chỉ có thể dựa vào bản thân.
Nên từ ngày đến quê, ta đã thử rèn luyện sức lực của mình.
Từng chút từng chút một tăng lên, từng bước từng bước di chuyển.
Cho đến khi luyện được sức lực như bây giờ.
Mà tất cả những điều này, sẽ không có ai nghi ngờ.
Dù sao, kẻ ngốc sức lớn.
Luôn là sự thật được công nhận.
11
Diện mạo của Vân Tế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-minh/3625878/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.