Lúc nhỏ ta nhìn thấy hai con thú bị dục vọng cực độ chi phối, quấn quýt lấy nhau, chỉ cảm thấy từng cơn buồn nôn.
Ta chạy ra ngoài muốn nói với mẫu thân tất cả.
Nào ngờ hôm đó, mẫu thân vừa ra ngoài trả lễ, lúc trở về ta thậm chí chưa kịp đến gần, đã bị phụ thân kéo đi.
Ta định ngăn cản, phụ thân một tay hất ta văng ra, đầu nhỏ đập vào tảng đá Thái Hồ, bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, trời đã sấm sét ầm ĩ.
Ta liều mạng chạy về thư phòng phụ thân, vừa lúc thấy phụ thân dùng đôi tay quen cầm bút mực của ông, giơ cao thanh đao về phía mẫu thân.
Ông từng nhát từng nhát rạch nát da thịt của mẫu thân, cắt đứt gân tay gân chân của bà.
Chỉ để làm thỏa mãn tiếng kêu thảm thiết của bà cho công chúa xem trò.
Mẫu thân kêu gào càng lớn tiếng, công chúa càng cười to hơn.
Cho đến khi ánh mắt của mẫu thân qua khe cửa nhìn ta —
Bà không giãy giụa nữa.
Cũng không kêu la nữa.
Máu của mẫu thân chảy xuống bậc thềm đến chân ta.
Ta nhìn mẫu thân trong phòng, thà cắn răng đến bật máu, cũng không hét lên một tiếng.
Công chúa mất hứng giận dữ.
Ra lệnh cho phụ thân ta m.ổ b.ụ.n.g mẫu thân, xem bà có phải có trái tim muốn chống lại hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-minh/3625875/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.