Tuy cố gắng nhưng cả hai nhanh chóng bị mất dấu, sự quen thuộc đường phố khiến Lê Thận nhanh chóng ẩn mình. Đứng trước ngã tư, Nguyễn Huệ bực dọc:
" Mẹ kiếp. Chắc chắn là hắn, hừ."
Nguyễn Quỳnh tay phe phẩy quạt, nói
" Có lẽ lên hồi cung, giờ mất dâu, không đầu mối cũng vô ích. Chi bằng tập hợp mọi người lại nghĩ sao."
Nguyễn Huệ gật đầu.
Đi một đoạn, Nguyễn Quỳnh kéo Nguyễn Huệ nấp mình vào một một ngõ nhỏ, thì thầm:
" Đệ có cảm giác tên đó chưa đi xa, rất rất gần, chỉ sợ có gì che mắt. Chúng ta thử nấp kĩ quan sát xem. Đệ nghĩ hắn ở nơi đây thôi."
" Được. Huynh cũng đang rối não. Nghe đệ vậy."
Nói xong, cả hai nhảy lên, nấp sát vào góc mái, lợi dụng ánh trời đang ngả về Tây, ẩn mình.
.........:
Thật lâu, không biết đã mấy canh trôi qua. Phía dưới một căn hầm nhỏ, ngay sát đầu ngõ, dài hai rộng hai, bên trên là một lỗ thông khí khéo léo ẩn sau những cột đang chống lấy dàn bầu.
Lê Thận buồn bực, khẽ trở người thức giấc. Sáng này sau khi nghe lệnh quân sư, làm xong, Lê Thận cho mọi người tản ra rải lời đồn, còn mình ẩn mình khẽ quan sát.
Khi trông thấy tên phản tặc họ Ngô đầy mồ hôi run hãi, Lê Thận vô cùng hả dạ. Mau chóng rời đi, nhưng cảm giác có một độ mắt đại bàng đang chăm chú mình, Lê Thận vội vã rời đi. May mắn nhờ có căn hầm nhỏ nằm rải rác ở kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-mau-lac-hong/2391409/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.