Rất nhanh, Nguyễn Toản cũng tới nhà Đoàn Trác Luân, một ngôi nhà khá lớn nằm ở trung tâm huyện, dòng người ra vào đông đúc nhưng không có sự chen chúc, đứng ngay ngắn xếp hàng chờ đến lượt. Tiểu nhị đưa Nguyễn Toản đến, giải thích:
" Ông Luân là người nghiêm cẩn, tuy mở tiệm thuốc nhưng rất nghét sự ồn ào, lên ra đầu như vậy: Ai đến trước thì khám trước, mọi người đến sau thì chờ tới lượt. Do ông Luân khám tỉ mỉ và lấy giá rẻ hơn nơi khác lên dù như vậy nhưng vẫn rất đông người đến. Chủ yếu là những người tầng dưới như tôi."
" Được. Ngươi về đi. Cảm ơn."
" Khônh sao, không sao, được phục vụ quí khách là hân hạnh của tôi. Xin cáo từ quí khách. Tôi còn về lo việc của quán."
Nguyễn Toản gật đầu. Rồi cũng như mọi người chậm rãi xếp hàng, nhưng quan sát một hồi, Nguyễn Toản thấy hơn 10 người trẻ tinh thần khá sảng khoải, đang phe phẩy quạt đứng xếp hàng, bàn tán, liền bắt chuyện với một vị công tử đứng trên:
" Xin chào, không biết tôn danh quí tính của huynh đài là gì."
Thanh niên mặc bộ giao lĩnh màu xanh nhạt, nhìn Nguyễn Toản một hồi, cảm thấy người này khí chất bất phàm, ăn nói lịch sự, chắp tay đáp:
" Tại hạ Nguyễn Kiều , tự Hạo Nhiên, người Phủ Ứng Hoà."
" không biết tại hạ có thể hỏi thăm một chút được không. Tại hạ là ngừoi phủ Khoái Châu, lần đầu tới Kinh Bắc, không quá rõ hiểu qui củ nơi đây, muốn tham khảo huynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-mau-lac-hong/2391365/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.