Trận tỷ thí giữa hai Nguyên Anh cảnh đã đẩy bầu không khí tại doanh trại Thiết Kỵ Quân lên đến đỉnh điểm của sự kinh tâm động phách.
Hàng ngàn dũng sĩ Thiết Kỵ đứng vây quanh thao trường rộng lớn, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm, hơi thở dồn dập vì kinh hãi. Từ lâu, danh tiếng Đại công chúa là thiên tài hiếm có nhất mà thảo nguyên từng sản sinh ra đã vang xa khắp nẻo, nhưng được tận mắt chứng kiến nàng ra tay mới thấy sự lợi hại đó còn vượt xa mọi lời đồn đại. Những tiếng xì xào kinh ngạc vang lên không dứt giữa hàng ngũ dũng sĩ:
- Đây chính là thực lực thật sự của Đại công chúa sao? Đường kiếm đó nhanh đến mức ta hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng!
- Thật là mở mang tầm mắt! Tuy nhiên, các vị có thấy nam nhân kia quá mức quái dị không? Nhìn xem, hắn dường như còn chưa hề dùng đến toàn lực!
Đúng như lời đám đông bàn tán, điều khiến tất cả phải sững sờ chính là sự ung dung đến lạ lùng của Minh Long. Dù Bất Ca đã liên tục thay đổi cách tấn công, kiếm chiêu biến hóa khôn lường, nhưng nam nhân này vẫn có thể nhẹ nhàng né tránh. Từng bước chân của hắn uyển chuyển như đang dạo chơi giữa vườn hoa, mỗi lần mũi kiếm của Bất Ca tưởng chừng đã chạm vào vạt áo thì hắn lại lách mình qua một cách vô cùng ngoạn mục, không hề lộ ra một chút khó khăn nào.
Sự nhàn nhã này của Minh Long khiến Bất Ca cảm thấy lồng ngực mình dâng lên một luồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-mau-cua-rong-lac-hong-than-chu/5291037/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.