Cột nấm lửa khổng lồ từ từ tan đi, để lại một màn khói bụi mù mịt bao trùm lấy khu vực cổng thành vốn đã sụp đổ hoàn toàn.
Ở một khoảng cách khá xa tâm chấn, Minh Long chống tay xuống mặt đất cháy xém, khó khăn lồm cồm bò dậy. Nhờ vào tốc độ kinh hoàng của Lôi Lang Hành Ảnh cùng sự tính toán kỹ lưỡng về cự ly, hắn đã may mắn thoát khỏi vùng hủy diệt trực tiếp của cả trăm quả Phích Lịch Bom. Tuy nhiên, sóng xung kích dữ dội quét qua vẫn khiến lục phủ ngũ tạng hắn đảo lộn, khí huyết cuộn trào. Hắn đưa tay quệt vệt máu trên môi, ánh mắt gườm gườm nhìn về phía hố sâu đen ngòm đang bốc khói nghi ngút phía trước, nơi từng là vị trí đứng của Thương Nghi.
Trên cao, sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy tất cả.
Lam Huyền lúc này đôi bàn tay giấu trong tay áo rộng bắt đầu xuất hiện sự run rẩy không thể kiểm soát. Nàng nhìn thấy Minh Long đang đứng dậy, sau đó ánh mắt nàng dán chặt vào khoảng không trống rỗng, hoang tàn nơi tâm vụ nổ.
Nàng liên tục phát tán thần thức của một cường giả, quét qua từng tấc đất, từng hạt bụi để tìm kiếm chút sinh cơ quen thuộc, mong chờ một kỳ tích.
Đứng bên cạnh, Lam Thắng mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm sống lưng. Hắn cũng đang cố gắng cảm ứng, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ của hư vô.
Giọng nói của hắn lạc đi, lắp bắp đầy hoang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-mau-cua-rong-lac-hong-than-chu/5208333/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.