Phương Điền thừa nhận, trong khoảnh khắc nghe được giọng Sở Tinh Chiết.
Cậu hoảng rồi.
Sau khi xảy ra sự việc đáng xấu hổ kia, cậu làm sao cũng không ngờ được mình có thể tổ đội với Sở Tinh Chiết thêm lần nữa.
Trong phút chốc đầu óc cậu bỗng trống rỗng, cái lưng vốn đang ngồi dựa vào lưng ghế cũng theo bản năng dựng thẳng.
Cậu thậm chí không chú ý đến đối phương vừa mới vào đội đã mở miệng nói lời châm chọc, cũng không kịp nghĩ xem vì sao Sở Tinh Chiết lại mời cậu tổ đội, chỉ có thể bất chấp khó khăn, nửa câu nệ nửa lo lắng mà chào hỏi: "...Sở Thần, sao anh lại gửi lời mời vậy?"
Sở Tinh Chiết nghe ra được sự bối rối trong giọng điệu của cậu, lạnh nhạt hỏi ngược: "Tôi không thể mời à?"
Quả nhiên là tới tìm cậu gây sự đây mà!
Phương Điền thầm gào thét trong lòng.
Lúc này cậu bất chợt ý thức được gì đó, đột nhiên hồi hộp nói: "Anh...Anh lúc nãy chắc không ở trong phòng livestream của tôi đâu nhỉ?"
Mấy thao tác ngu ngục lúc nãy của cậu chắc không bị Sở Tinh Chiết thấy được đâu nhỉ?!
Nhưng Sở Tinh Chiết hệt như hiểu rõ cậu đang nghĩ đến điều gì, cười khẩy một tiếng, giọng điệu trêu chọc: "Sao thế, sợ tôi nhìn thấy gì?"
"Là nhảy dù sai hướng, hay là...cầm shotgun bắn người ta không trúng nổi một phát lại còn bị giết ngược?"
Anh ta quả nhiên nhìn thấy rồi!!!!!
Mặt Phương Điền bỗng chốc đỏ au, cậu thấy hết sức may mắn vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-doi-biet-lam-nung-qua-lam-sao-day/2521219/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.