Đưa bạn gái về nhà, hắn bình tĩnh lái xe quay trở về khu chung cư cao cấp của mình, không khí ban đêm thật trong lành, lúc trước nhìn thấy tên chết tiệt kia khiến phiền não, giờ thì tâm tình an ổn lại không ít.
Khu này quản lí nghiêm ngặt, trị an tốt, người ra vào đều bị nhân viên kiểm tra kĩ lưỡng, hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề an toàn của bản thân. Hắn không phủ nhận chính mình mua nhà nơi đây, giá cả đắt như thế thật không hợp lí, thế nhưng một nửa cũng là có lí do.
Hơn một năm trở lại đây danh tiếng của hắn được biết đến không ít, tiền kiếm được rất nhiều, kết bạn kết thù cũng không ít hơn là bao, nhưng đơn giản là hắn không biện hộ cho những người dân nghèo (hắn cho tới bây giờ cũng chỉ toàn biện hộ cho những kẻ có tiền),trừ trường hợp gần đây, cho dù có bị quây đánh hay là pháp luật không bảo vệ được, chỉ cần hắn trở về nơi đây thì chẳng cần phải lo lắng gì cả.
Ra khỏi ga-ra, lững thững bước đi, ngày mai phải ra tòa, buổi tối hôm nay hắn phải để tâm tình thật tốt mới được.
Lúc này không biết luật sư đối phương là ai, nhưng mà dù là ai cũng thật xui xẻo, hắn đã sớm chuẩn bị lời khai cho nhân chứng thật cẩn thận, mà chính hắn đã ra tay thì không thể nào có lỗi nào được.
“Ôn học trưởng.”
Ôn Đình Vực vừa mở cửa, phía sau có người vỗ vỗ, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống.
“Cậu.. cậu… cậu… cậu vào đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/don-gian-yeu-han/120022/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.