Ngọn nến nhỏ vẫn rung rinh với ánh lửa bé nhỏ.Trong giây phút ấy,tôi nhìn chú thật lâu.Tôi đã từng đọc ở đâu đó một tiểu đoạn thế này:”Mèo thích ăn cá, nhưng lại không biết bơi.Cá thích ăn giun nhưng lại không thể lên bờ. Có những thứ dù có yêu thích đến đâu ngay từ đầu vốn dĩ đã là không thể.
Ông trời cho bạn rất nhiều điều hấp dẫn, lại không để bạn dễ dàng có được..”
Sao đứng trước mặt một người đàn ông thành đạt,tôi lại trở nên nhỏ bé như vậy?Liệu tôi có thể trở thành một người quan trọng trong cuộc đời của chú không?
Sau khi chia tay Thắng tôi mới biết,đau buồn dĩ nhiên sẽ có bởi chúng tôi đã cùng nhau gắn bó qua nhiều năm,nhưng đó chẳng phải tình yêu,có chăng cũng chỉ là chút vụn nhỏ mà thôi.
Tìm thấy một người thực sự trong lòng,người mà mình đã nghĩ tới ngay đến việc kết hôn thì chẳng phải là điều dễ dàng.Nếu ai đó đọc được suy nghĩ này,tôi chắc chắn họ sẽ không ngại mà buông lời mắng chửi nói tôi là kẻ đào mỏ,mới chia tay người yêu đã mong muốn tìm người mới.
Thắng anh ta cắm sừng tôi,tại sao tôi lại không có quyền làm việc mình thích trong khi tôi đã thực sự tự do,thực sự đỗ thân.Cuộc đời lạ lắm,miệng đời độc lắm.
—Tôi nói là chú thích tôi có được không?
Chú có vẻ khá bối rối,đưa nhẹ tay lên sờ trán tôi rồi nói tiếp:
—Chắc cô vẫn chưa khoẻ,kiểu này phải đưa cô đến bệnh viện mất thôi.
—Sao chú lại không trả lời tôi
—Chính vì hoang đường quá nên tôi mới không trả lời đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-toi-28-tuoi-roi-chu-lay-toi-nhe/1823243/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.