Type: chuot tery
Thanh Hề không nhớ mình đã về Lan Huân Viện bằng cách nào.
Đêm hôm đó, nàng đột nhiên sốt cao, ngủ li bì khiến cả Lan Huân Viện nháo nhào một phen, nào là đi bẩm báo nhị phu nhân để lấy thẻ bài mời thái y tới, nào là đi báo với thái phu nhân và Phong Lưu, mời thầy bốc thuốc rồi sắc cho nàng uống, vất vả cả một đêm.
Phong Lưu chờ thái phu nhân và mọi người đi thăm Thanh Hề về rồi mới đến Lan Huân Viện, hỏi han cặn kẽ bệnh tình của nàng, sau đó bảo người hầu lui ra ngoài. Phong Lưu đặt tay lên trán Thanh Hề xem thử, vẫn chưa hạ sốt, lại thấy đầu lông mày của nàng nhíu lại thì biết là nàng đang khó chịu.
Đến lúc này, Phong Lưu đã tỉnh táo trở lại, tự thấy sự phóng túng nhất thời của mình đã mang đến cho Thanh Hề nỗi đau đớn to lớn, thật vô xùng hổ thẹn. Những ngón tay của hắn lưu luyến không nỡ rời gò má bầu bĩnh của nàng, giúp nàng kéo dãn hai đầu lông mày, lại dém chăn cho nàng… Suy cho cùng thì Thanh Hề vẫn còn quá nhỏ.
Chuyện này tạm gác sang một bên, ngày Hai mươi tháng Giêng, nha môn bắt đầu khai ấn, Phong Lưu cũng dần bận rộn chuyện công vụ. Hai người dường như đều có ý tránh mặt nhau. Sang tháng Hai, Phong Lưu phụng chỉ lên phương Bắc làm nhiệm vụ tối mật, phải đến lúc này trái tim của Thanh Hề mới có thể yên ổn trở lại.
Mỗi lần nhớ lại chuyện hoang đường trên xe ngựa hôm đó, Thanh Hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nhan-quay-ve/2292983/chuong-17.html