Type: Hồng Anh
Đêm Giao thừa đúng ngày tuyết lớn. Tuyết lớn là điềm báo một năm mới được mùa, thái phu nhân vô cùng phấn khởi, sai người bày dạ tiệc thưởng tuyết ở Dao Quang Các.
"Hôm nay là gia yến, không cần giữ quy tắc nam nữ không ngồi cùng mâm nữa, nhà vốn đã neo người, lại còn chia cách thế thì càng thêm lạnh lẽo, cũng đỡ thành trò cười cho thiền hạ." Thái phu nhân lên tiếng hỏi.
"Trò cười gì hả mẹ?" Tam phu nhân Đỗ thị nhanh miệng hỏi.
"Để Thanh Hề kể đi, cũng là chuyện của nhà nó chứ của ai." Thái phu nhân cười nói.
Thế là Thanh Hề đành phải kể: "Tam thúc công(*) nhà em vốn là người rất giữ lễ nghĩa, năm nay mừng thọ người, em là cháu gái mà cũng không nhận ra ông."
(*). Tức em trai thứ hai của ông nội.
Mọi người cười ổ lên, tam phu nhân cũng nở nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn, nói: "Nào có chuyện cháu gái lại không nhận ra ông trẻ chứ, đúng là giữ lễ quá lại mâ"t tình thân."
"Ai nói không có, nhà chúng ta không như vậy nhưng nhà họ Mộ thì quả thực có chuyện đó đấy." Thái phu nhân cũng cười, nói.
Trò chuyện một lúc, Dao Quang Các bày tiệc xong xuôi/ nhị phu nhân liền mời thái phu nhân và mọi người đi qua hành lang uôn lượn quanh hòn giả sơn đêh Dao Quang Các. Thái phu nhân ngổi ớ vị trí chủ tọa, trên một cái giường nhỏ, trước mặt là hai chiếc bàn trà cao, một bàn bày bình lô tam sự(*),một bàn bày các đĩa hoa quả và ly rượu.
(*)
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nhan-quay-ve/111287/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.