Chính thức bước vào mùa đông, nhiệt độ giảm mạnh, gió lớn không ngừng gào thét, thời tiết trở nên khô hanh và lạnh giá.
Đứng trước cửa sổ, Quý Tiềm nhìn ra ngoài. Trong sân trường, những cây Hương Chương rụng rất nhiều lá, chỉ còn trơ trọi thân cây. Các học sinh đi trên đường ai nấy đều rụt cổ vội vã, nói chuyện cũng phả ra hơi.
Có tin tức dự báo, có lẽ mùa đông năm nay là lạnh nhất trong gần mười năm qua ở thành phố Vân, tuyết lớn sẽ đến trong vài ngày tới.
Nhưng Quý Tiềm khẽ nhấp ly nước nóng trên tay, ánh mắt dịu dàng và trìu mến nhìn ra xa. Cậu cảm thấy mùa đông này là mùa đông tuyệt vời nhất mà cậu từng trải qua trong đời, bởi vì có Lâm Thừa An ở bên cạnh, cậu đã có được sự ấm áp chưa từng có.
Cậu và Lâm Thừa An sống rất hòa hợp. Căn hộ nhỏ ở hẻm Lâm Viên đã trở thành thánh địa hẹn hò của họ. Cứ vài ngày một lần, họ lại gặp nhau ở đó.
Chiếc giường nhỏ 1m5 đã chứa đựng quá nhiều điều. Trong đêm dài dằng dặc, Lâm Thừa An sẽ làm cậu thật mạnh mẽ trên đó, mặc cho nước mắt c** nh* đầy mu bàn tay. Cũng có những buổi chiều lười biếng, anh sẽ ôm cậu ngủ trưa, nhưng không làm gì cả.
Những lúc không gặp nhau, họ cũng sẽ gửi tin nhắn cho nhau trên điện thoại. Đây là yêu cầu của Lâm Thừa An, anh muốn Quý Tiềm mỗi tối đều nói chuyện với anh về những gì đã làm trong ngày.
Ban đầu Quý Tiềm nghĩ rằng cuộc sống của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nghich-cho-con-khoc-hu-hu/5221157/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.