Trong quán cà phê, Quý Chiêu Nam bồn chồn ngồi trên ghế, không ngừng lén lút nhìn trộm Quý Tiềm. Tay cậu muốn kéo ống tay áo của Quý Tiềm, giống như cậu vẫn thường làm mỗi khi mắc lỗi hồi nhỏ.
Thông thường, khi cậu làm vậy và nói thêm vài lời ngon ngọt, Quý Tiềm sẽ nhìn cậu với ánh mắt bất lực, và dễ dàng đón nhận tín hiệu làm lành của Quý Chiêu Nam.
Nhưng lần này rõ ràng tình hình nghiêm trọng hơn, chiêu trò cũ không còn hiệu nghiệm nữa. Tay cậu còn chưa chạm vào Quý Tiềm thì Quý Tiềm đã nhanh chóng né tránh, trừng mắt nhìn cậu một cách gay gắt và cảnh cáo.
“Đừng có giở trò đó với anh.”
“Anh…” Quý Chiêu Nam rụt tay lại một cách ấp úng.
Quý Tiềm quay mặt đi vờ như không nghe thấy. Cậu vẫn đang cố gắng tiêu hóa cú sốc mà Quý Chiêu Nam vừa mang đến: Sắp kết hôn thì thôi đi, đối tượng kết hôn lại là người đó… Thôi bỏ đi.
Trần Khải Thụ là loại người gì chứ? Anh ta lớn hơn Quý Chiêu Nam ít nhất năm, sáu tuổi, nhưng lại cả ngày chỉ biết ăn chơi lêu lổng, không có chính hình, quan trọng là chẳng có sự nghiệp gì cả. Toàn bộ cuộc sống đều dựa vào gia đình chu cấp, nếu không thì đã sớm tàn phế rồi.
Ngoài tiền ra, anh ta còn gì nữa?
À đúng rồi, anh ta còn có một khuôn mặt đẹp, nếu không thì cũng không thể lừa được Quý Chiêu Nam mê muội đến mức không biết trời đất là gì, một lòng một dạ muốn gả cho anh ta, còn nói ra cái thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nghich-cho-con-khoc-hu-hu/5221144/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.