Năm giờ sáng, trời chưa sáng, vẫn là màn đêm đen mờ sương, ánh sáng ban mai bị mây che khuất hoàn toàn, không một tia nào lộ ra.
Trong giấc mơ, Quý Tiềm đột ngột tỉnh giấc không báo trước, cậu bật dậy ngồi trên giường, th* d*c đầy bất an.
Dư chấn của cơn ác mộng khiến ngực cậu phập phồng dữ dội, ngón tay nắm chặt ga trải giường, vai khẽ run.
Đợi đến khi mắt quen với bóng tối, nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ của mình, cậu mới dần thả lỏng, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào chân giường.
Cậu mơ thấy mùa hè năm sáu tuổi, cậu lại trở về căn biệt thự lạnh lẽo đó, lịch sử dường như tái diễn, cậu hai bàn tay trắng rời nhà, một mình đi đến bãi biển đông đúc người.
Giống như trong ký ức, đứa bé nhỏ bé dừng lại trên bãi cát, đào một cái hố đủ lớn để chứa cơ thể mình, rồi bình thản nằm xuống.
Theo thời gian, nước biển dâng lên, sóng biển lớn hơn bất kỳ lần nào cậu từng thấy trước đây, cuốn trôi mọi thứ nó có thể chạm tới, cát phủ trên người Quý Tiềm cũng bị nó nuốt chửng.
Cảm giác trong mơ quá đỗi chân thực, Quý Tiềm có thể cảm nhận được nước biển tràn vào khoang mũi, cậu cố gắng vùng vẫy bơi lên, nhưng cánh tay và chân dường như không nghe lời, không cách nào dùng sức.
Cuối cùng, cậu bị nhấn chìm trong biển cả.
Và sự khác biệt duy nhất giữa giấc mơ và hiện thực là trong giấc mơ của Quý Tiềm, Lâm Thừa An đã không xuất hiện, không ai cứu cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nghich-cho-con-khoc-hu-hu/5221142/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.