Quý Tiềm lảo đảo về đến nhà, khi xuống xe lòng cậu nặng trĩu tâm sự, không nhìn rõ bậc thang, suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống đường.
Ngay cả tài xế Triệu Giang Dũng cũng nhận ra tình trạng tinh thần của omega này không tốt, nói khó nghe hơn thì chẳng khác nào hồn lìa khỏi xác.
Triệu Giang Dũng cũng là người nhiệt tình, lần trước khi hắn chở Lâm Thừa An từ chi nhánh về thành phố, omega cùng chuyến đi này đã để lại ấn tượng rất sâu sắc trong lòng hắn.
Nhân lúc Quý Tiềm chưa đi xa, hắn thò đầu ra khỏi xe, lớn tiếng dặn dò: “Ngài Quý, ngài đi chậm thôi nhé, cẩn thận bậc thang.”
Quý Tiềm nghe tiếng quay đầu lại, đêm thu gió lốc gào thét, cậu đứng lẻ loi dưới ánh đèn đường vàng vọt, cơn gió ào ạt thổi vào từ cổ áo, làm chiếc áo khoác của cậu phồng lên, tạo cho người ta cảm giác như thể cậu sắp bị thổi bay đi trong giây lát.
Cậu vẫy tay với Triệu Giang Dũng, rồi nói gì đó, tiếc là tiếng gió quá lớn không nghe rõ, nhìn khẩu hình có lẽ là lời cảm ơn hay đại loại thế, sau đó cậu quay người từng bước đi xa.
Cho đến khi bóng dáng Quý Tiềm biến mất ở góc hẻm, Triệu Giang Dũng mới dời tầm mắt. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, đến lúc báo cáo với lãnh đạo rồi.
Hắn gọi điện cho Lâm Thừa An, tiếng chuông reo trong ống nghe khoảng mười mấy giây thì được nhấc máy.
“Đã đưa người về đến nhà chưa?” Giọng Lâm Thừa An đều đều không chút gợn sóng.
“Dạ rồi, theo yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nghich-cho-con-khoc-hu-hu/5221140/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.