Trong khuôn viên trường Đại học Vân vào mùa thu, những rừng cây bạch quả đã đến mùa rụng lá, những chiếc lá vàng úa hình chiếc ô lần lượt bay xuống, chất đống trên mặt đất trở thành những vật trang trí phong cảnh tuyệt đẹp.
Cảnh tượng như vậy Quý Tiềm có thể nhìn thấy mỗi năm, cậu bước qua những chiếc lá bạch quả phát ra tiếng “răng rắc”, không ngừng bước về phía tòa nhà giảng đường.
Sau tiết lập thu, nhiệt độ giảm đột ngột, hơi thở ra có thể tạo thành sương mù trắng trong không khí. Tối qua Quý Tiềm không ngủ ngon, dẫn đến sáng nay trạng thái không tốt, ra khỏi nhà lại quên xem dự báo thời tiết, mặc ít quần áo quá, cậu vùi cằm vào khăn quàng cổ, hai tay đút túi áo khoác gió, mới miễn cưỡng làm mình ấm hơn một chút.
Lý do không ngủ ngon vẫn là do cuộc trò chuyện với Thịnh Thiên Phàm tối qua.
Sau khi Thịnh Thiên Phàm cắt ngang cuộc trò chuyện một cách thô bạo, Quý Tiềm cảm thấy vẫn nên nói rõ với anh ta sớm hơn, tránh để sau này gây hiểu lầm.
Về mặt giao tiếp và đối nhân xử thế, Quý Tiềm là một điểm yếu, cậu không biết nói chuyện thế nào để có lợi hơn cho mình.
Cậu dùng cách ngu ngốc nhất, thành khẩn viết một đoạn văn, giải thích nguyên nhân và hậu quả. Giải thích rằng mình thêm đối phương chỉ vì muốn một tấm thư mời, mình thực sự rất muốn đi, hy vọng Thịnh Thiên Phàm có thể đồng ý giúp cậu việc này, để bày tỏ lòng biết ơn, cậu chắc chắn sẽ đền đáp hậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nghich-cho-con-khoc-hu-hu/5221129/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.