Ngày hôm sau là cuối tuần, Lâm Thừa An được bà Từ Tĩnh Nhân gọi điện về nhà cũ.
Không khí nhà họ Lâm hòa thuận, anh là con trai duy nhất lớn lên trong sự bao bọc yêu thương của cha mẹ, sau khi trưởng thành mối quan hệ với gia đình vẫn rất gắn bó.
Mặc dù vì công việc không thể thường xuyên về thăm nhà, nhưng chỉ cần Từ Tĩnh Nhân nói với Lâm Thừa An rằng bà nhớ anh, thông thường vào ngày hôm sau, Lâm Thừa An sẽ về nhà cũ trình diện, không bao giờ để mẹ phải bận lòng.
Lần này, Từ Tĩnh Nhân vừa nói muốn anh về ăn cơm, Lâm Thừa An đã thông báo cho thư ký lùi lại vài lịch trình công việc, dành ra thời gian buổi tối cuối tuần.
Nhà cũ của nhà họ Lâm nằm ở ngoại ô thành phố, là một trang viên rộng lớn, môi trường yên tĩnh và thích hợp để an dưỡng tuổi già, vị trí địa lý tương đối hẻo lánh. Từ biệt thự của Lâm Thừa An trong thành phố đến đó, cả đi lẫn về mất gần hai tiếng đồng hồ, nếu không may gặp tắc đường, thời gian còn lâu hơn.
Hôm nay đúng như vậy, trước khi đi Lâm Thừa An đã xử lý vài công việc khó nhằn ở công ty, lúc rời đi lại gặp đúng giờ cao điểm buổi tối, bị kẹt xe rất lâu trên đường cao tốc ra khỏi thành phố.
Khi đến nhà cũ, trời đã tối hoàn toàn. Dì nấu ăn đã chuẩn bị xong bữa tối. Thấy Lâm Thừa An vào nhà, Từ Tĩnh Nhân liền bảo anh ngồi thẳng vào bàn ăn, đợi ba Lâm từ trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nghich-cho-con-khoc-hu-hu/5221120/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.