Ánh đèn trần cao treo trong sảnh chiếu ra những tia sáng sắc bén từ kính lưu ly, một trong số đó tình cờ chiếu thẳng vào mặt Quý Tiềm, tạo thành một hình tam giác tỏa tròn, làm cho vẻ mặt vốn không mấy thiện cảm của Quý Tiềm càng trở nên lạnh lẽo hơn.
“Ngài Lâm, tôi xin lỗi về sự việc không vui ở buổi đấu giá tuần trước,” Quý Tiềm đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích của mình.
Cậu ta đẩy chai rượu trong tay về phía Lâm Thừa An. Do quá căng thẳng, lòng bàn tay Quý Tiềm đã lấm tấm mồ hôi, cảm giác trơn trượt khiến cậu ta nắm chặt thân chai, trông rất gồng sức.
“Thật ngại quá, chiếc vòng tay phỉ thúy đó thực sự hợp mắt tôi, tôi vừa nhìn thấy đã thích mê, nên lúc đó không nghĩ nhiều mà giơ bảng lên. Sau này nghĩ lại mới thấy có chỗ không ổn.”
Lời này nói thật khéo léo, Quý Tiềm đã biến việc hai người Lâm Thừa An và mình tranh đấu giá ở buổi đấu giá thành việc cậu tự mình giơ bảng vài lần, có ý làm giảm sự gay gắt đối đầu giữa mình và Lâm Thừa An.
Nhưng dù cho từ ngữ có hoa mỹ đến đâu, trong lòng cậu ta và Lâm Thừa An đều hiểu rõ, những gì cậu ta làm ở buổi đấu giá hôm đó tuyệt đối không đơn giản chỉ là vì thích chiếc vòng tay phỉ thúy.
Bởi vì Quý Tiềm giơ bảng bắt đầu từ sau khi Lâm Thừa An tham gia đấu giá, điều này hoàn toàn mâu thuẫn với lời cậu ta nói đã thích chiếc vòng từ sớm.
Ánh mắt dò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nghich-cho-con-khoc-hu-hu/5221116/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.