Lần đầu tiên gặp nhau vào mấy năm trước, khi ấy tôi chỉ là một cô bé 18 tuổi, còn anh đang là nghiên cứu sinh năm 2. Tôi vẫn nhớ ngày đó nước Anh lạnh lắm, tuyết rơi rất dày, tôi thì lại lần đầu xa gia đình đến một nơi xa lạ thành ra nhìn mọi thứ xung quanh cái gì cũng ngơ ngác. Nói ra điều này có thể rất nhiều người sẽ cười nhạo tôi rằng thiên kim tiểu thư mà chưa đi đâu bao giờ, nói ra ai mà tin, nhưng thật sự đó là sự thật. Từ nhỏ tôi đã mất mẹ, một mình bố nuôi tôi khôn lớn cho nên ông bao bọc tôi chẳng khác gì một viên thủy tinh dễ vỡ. Đi đâu cũng không được phép đi một mình, xe đưa xe đón, vệ sĩ ở đằng sau. Cuộc sống 18 năm của tôi chỉ quanh quẩn từ nhà đến trường, rồi từ trường về nhà, thi thoảng sẽ đi ăn uống với Mai một lúc rồi về, ngoài ra không còn một điều gì khác. Có những lúc bạn bè trong lớp không vừa mắt với việc tôi không tham gia vào các hoạt động ngoại khóa, thậm chí có người còn bảo tôi là đỏng đảnh, làm màu, cậy có tiền nọ kia. Lúc ấy, tôi buồn lắm, tôi cũng không muốn mình trở nên khác biệt như thế nên buổi tối hôm đó đã kiên quyết đợi bố về để nói chuyện. Có điều, trái ngược với sự mong chờ của tôi, bố tôi đều không hề để tâm đến những lời kia, mà nghiêm giọng bảo tôi.
– Con khác với họ. Con sinh ra đã định sẵn là người thừa kế của tập đoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526599/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.