Câu trả lời của tôi khiến cho Mai cảm thấy dường như cô ấy đang nghe nhầm, đôi mắt nâng lên nhìn tôi chằm chằm, không hỏi nhưng tôi biết là cô ấy đang muốn xác định lại điều này có phải là thật không? Thật ra không phải chỉ mình cô ấy cảm thấy khó hiểu đâu, mà đến ngay chính bản thân tôi cũng cảm thấy không hiểu vì sao Vỹ lại đối xử với tôi như vậy. Kể từ khi phát hiện ra sự có mặt của anh, tôi đã coi anh là kẻ thù, tôi đã căm ghét anh, tôi đã mỉa mai, hơn thế nữa là chửi, là nguyền rủa. Nhưng anh thì lại khác. Anh không hề để bụng, hay là trả thù tôi, ngược lại dường như anh để tâm từng tí đến cuộc sống của tôi như thế nào, mối quan hệ của tôi ra sao? Anh cho tôi tiền, anh mua đồ cho tôi, anh nhớ lịch khám của tôi, chăm sóc tôi, nếu không phải là anh trai tôi, thì có khi đến chính bản thân tôi cũng còn xuất hiện cái suy nghĩ là anh đang có tình cảm mờ ám với mình vậy.
Không thấy tôi nói gì, Mai lại thở dài, cô ấy định hỏi tôi gì đó nhưng lại sợ làm phiền tôi nên đành nhịn xuống, an ủi tôi thêm mấy câu nữa rồi bảo tôi đi ngủ đi. Đến chiều, đúng như lời hứa, Vỹ quay trở lại lúc 3 giờ, trên tay cũng cầm một giỏ hoa quả và một chiếc cặp lồng. Nhìn thấy Mai, anh không tỏ ra cảm xúc nào, chỉ gật đầu một cái rồi tiến về phía bàn để đồ xuống, cẩn thận lấy gà hầm ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526581/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.