Sau câu nói đó của tôi, Vỹ lần này cũng dứt khoát nổ máy rời đi. Tôi đứng dưới ánh điện dường nhìn bóng dáng chiếc xe khuất hẳn lúc này đi tiếp về phía cổng mở cửa bước vào, nào ngờ còn chưa đóng, ở bên cạnh liền cất lên giọng nói đầy lạnh lẽo. Tôi nhận ra người đó là Nam.
– Nửa đêm chạy thục mạng, tôi còn tưởng cô bị làm sao? Hóa ra là cô bận rộn xuống để gặp người ta à?
– Anh ở đây từ bao giờ?
– Đủ để nhìn thấy mọi chuyện. Sao, không còn điều gì để nói nữa?
– Anh muốn tôi nói cái gì bây giờ? Nếu tôi nói là tôi xuống lấy đồ, liệu anh có tin không?
Tôi hỏi ngược lại Nam. Anh không trả lời, tôi khẽ cười rồi nói tiếp.
– Anh đã không tin rồi thì anh còn hỏi làm gì nữa.
Nói xong, tôi bước đi tiếp. Nam đi ở đằng sau tôi, có lẽ vì sợ ầm ầm sẽ khiến cho người trong nhà dậy nên anh cố nhịn cho đến khi lên tới phòng, lúc này cũng mới liếc mắt nhìn xuống chiếc túi đựng một đống thuốc tôi đang cầm trên tay, lạnh giọng chất vấn tiếp.
– Cô với anh ta có quan hệ gì?
– Tôi đã bảo với anh rồi. Chúng tôi chỉ là quen biết.
– Quen biết bình thường mà cần phải đến mức nửa đêm gõ cửa mang thuốc đến cho nhau. An, cô tưởng tôi là một thằng ngu sao?
– Tôi đã từng giúp đỡ người ta, nên bây giờ người ta trả ơn tôi. Cũng giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526577/chuong-14.html