An Nhược Thần thôi cười, hớn hở trên mặt cũng nhạt đi nhiều.
"Ta thân là nhị phẩm đại tướng quân, phụng hoàng lệnh đến đây trấn thủ biên ải. Những chuyện không liên quan đến quân vụ đều không nằm trong phạm vi quản lý của ta. Thao luyện binh mã bài binh bố trận giết địch hộ quốc do ta cai quản, binh tướng trong quân do ta cai quản, chuyện mật thám do ta cai quản, những vụ án mật thám gây ra trong thành do ta cai quản, quân nhân phạm án trong thành cũng do ta cai quản, nhưng còn..."
An Nhược Thần tràn đầy thất vọng.
"Bách tính cưới gả liệu có hợp nhau hay không, nhà dạy dỗ có nghiêm hay không, đều không thuộc quyền quản lý của ta. Đừng nói là ta, mà ngay cả thái thú đại nhân dù phụ trách được tất cả mọi chuyện trong quận Bình Nam này, thì cũng không phụ trách được hôn sự của cô đâu."
An Nhược Thần cắn môi.
Long Đại dừng lại, không nói câu nào mà chỉ nhìn nàng.
An Nhược Thần cũng giương mắt nhìn hắn, quan sát cả một lúc nhưng lại chẳng nhìn ra được tâm tư của Long Đại, vậy là bèn hỏi: "Ý đó của tướng quân..."
"Ý của cô thì sao?"
Lại vặn hỏi lại? An Nhược Thần nhíu mày, rốt cuộc tướng quân quanh co như thế là có ý gì? Chẳng lẽ, hắn muốn thuyết phục nàng đừng thoái hôn nữa, trốn nhà rất nguy hiểm, chi bằng cứ sống qua ngày như bình thường, làm trinh thám cho hắn sao? Sau đó vì hắn là chỗ dựa của nàng, sẽ khiến Tiền Bùi không dám đả thương đến tính mạng nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-lan-gap-lo-ben-duyen/8821/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.