Đúng là An Chi Phủ ở huyện Phúc An đã được Tiền Bùi dặn dò chút chuyện, ở trước mặt Tiền Bùi ông ta đáp rất sảng khoái, nhưng sau khi về phủ lại càng nghĩ càng không nỡ, bèn cho gọi An Bình và Đàm Thị phòng nhì đến bàn bạc.
Thì ra lúc ở huyện Phúc An, Tiền Bùi đã bảo An Chi Phủ chép một bản tố trạng theo ý lão, nói là trước mắt không phải thời cơ, nhưng muốn giữ lại để sau này để lên kinh cáo trạng còn có cái mà dùng. Hai nhà An, Tiền bọn họ bị Diêu Côn và Long Đại hại thành thế này, tuyệt đối không thể để vậy được.
Lúc ấy bên cạnh có mãnh hổ có hầu dữ, trước mặt là nụ cười của Tiền Bùi, An Chi Phủ nào dám nói "không", vội vã nghiêm túc dựa theo đó mà chép, lại còn ấn dấu tay nữa. Nhưng lúc chép xong toan nhận lấy, Tiền Bùi lại nói hay là để ở chỗ lão đi, dù gì lão cũng biết nhiều người, đợi lúc thời cơ thích hợp, lão nhờ người đi cáo quan cũng dễ hơn.
An Chi Phủ về nhà mới cẩn thận suy ngĩ, chợt ngộ ra đây là mầm tai họa.
Cũng như số hàng ngọc thạch kia của ông ta vậy, Tiền Bùi nhờ người nào, làm chuyện gì, ông ta không biết chút nào. Nhưng bản tố trạng là ông ta viết, dấu tay là ông ta in, lại còn kiện thái thú và hộ quốc đại tướng quân. Tiền Bùi cầm nó dùng thế nào, kiện cáo ra sao, qua tay ai, ông ta cũng không biết.
Ông ta chỉ là một bách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-lan-gap-lo-ben-duyen/2247651/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.