***
Ngày theo ngày, tháng theo tháng trôi qua. Khoảng thời gian sau ngày hôm đó, cũng không có gì đặc biệt cho lắm. Dĩ nhiên là sau ngày hôm đó, Hòa phải đi mua giùm tụi bạn với tư cách là người được nhờ vả. Nói tránh thì tránh vậy đấy, nhưng hôm đó, tôi cũng bị kéo theo để mang phụ đồ giúp nó. Nhiều khi, tôi cảm thấy làm bạn thân của Hòa gặp nhiều chuyện mà khiến muốn trốn đi đâu đó cho xong chuyện, chơi với nó gặp nhiều chuyện thật sự là vô cùng rắc rối và tốn sức -_-.
Một điều đi kèm nữa là Vĩnh Kỳ, cậu ta có vẻ càng ngày càng không thể kiềm chế cái vẻ mặt lạnh lùng đến hết năm nay. Thậm chí, Vĩnh Kỳ cũng đã “cầu cứu” tôi, cậu ta cũng thừa nhận tình cảm đó. Điều đó, lúc mới vừa nghe xong tôi có hơi “choáng” một chút nhưng rồi chép miệng cho qua, nó có làm sao với tôi đâu mà choáng với chả shock ( sốc) làm gì.
À còn nữa, thực ra là Vĩnh Kỳ cũng có thân với tôi hơn một chút, ban đầu tôi có hơi ngạc nhiên nhưng dần dà, thân được với tên này cũng khiến tôi cảm thấy mệt không kém gì thân với bạn Diệp Hòa nhà tôi. Còn lý do thân hơn, tất cả chỉ là vì muốn hiểu được cô nương Diệp Hòa nhà tôi nên mới thế, nhưng cũng không hẳn 100% là thế, lâu lâu, cậu ta cũng hỏi tôi vài việc riêng nhưng toàn bị tôi cho một tát. Có lẽ là nó hơi nhẹ nên tên này cũng như thường, thậm chí tôi còn thấy cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-khong-phai-mo/3168801/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.