#Valentine rắc rối (2)
+Kì án tên dị ứng tàu lượn.
+Nhà phao...đúng thật là cái trại...
***
Trò đầu tiên mà bốn đứa tụi tôi chơi đó là trò tàu lượn siêu tốc, ở ngay bên cạnh. Đó là đề xuất của Hòa, tôi với minh Duy thì không lấy một chút phản đối, chơi trò này cũng được. Nhưng Vĩnh Kỳ không biết thế nào mà lại lẳng lặng, có vẻ như muốn đi ra chỗ khác. Hòa thấy thế thì càng bắt Vĩnh Kỳ chơi cho bằng được, tôi cảm thấy hơi xấu hổ, hai đứa này cứ như con nít khi một đứa đi một đứa không, một đứa chạy thì đứa còn lại kéo lại ngay, người đi đường cứ nhìn tụi tôi với ánh mắt vừa thích thú vừa buồn cười.
Cuối cùng, anh bạn Minh Duy từ đầu đến cuối chỉ đứng xem thì đã kéo Vĩnh Kỳ lại gần chỗ tàu lượn rồi vác lên, nhét vào trong một ghế. Vĩnh Kỳ bất ngờ, cậu ta phản kháng nhưng hình như ngoài vẻ to xác ra thì cậu ta yếu hơn Minh Duy nên không thể bước ra khỏi ghế. Minh Duy có vẻ hơn nhọc, cũng đúng, bởi Vĩnh Kỳ cũng là con trai, thể xác lại to lớn mà còn 'ngoe nguẩy', không hợp tác thì có mệt thật. Tôi và Hòa đứng gần đó cười khúc khích, riêng con nhỏ Hòa thì cười vô cùng sảng khoái, hai đứa có hơi bất ngờ nhưng rồi thôi, không ngờ là Vĩnh Kỳ cũng có ngày như vậy.
Vĩnh Kỳ bị nhét vào chỗ ngồi, không thể bước ra thì vô cùng khó chịu, mặt cậu ta đen lại mà lại vừa mất sức sống.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-khong-phai-mo/3168793/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.