#Ngày đầu tuần rắc rối.
***
Hôm nay là sáng thứ hai, tôi vác xác của mình lên trường với một mớ thứ cảm xúc hỗn độn. Nhìn thấy cái bảng lớp “ 11a3 “ chình ình trước cửa lớp kia, tôi chỉ biết thở dài bất lực. Thực tình rằng nếu đây là hai tuần, trước khi có cái tên 'bạn cùng bàn mới' kia thì tôi sẽ phóng thẳng vô lớp và làm vài việc gì đó một cách thoải mái. Còn giờ...ôi mọi thứ sao mà xa vời...
-Sao còn không vô lớp nữa? Nhớ anh nào à? - Đang ở trước lớp, bất thình lình có một bàn tay đập vào vai tôi. Đôi tay 'dịu hiền' kia không của ai xa lạ mà chính là của Hiền - con nhỏ lớp phó văn thể mĩ của lớp tôi.
Tôi lắc đầu chán nản sau khi vừa buông một câu nguyền rủa và chử bới khá nhẹ nhàng cho Hiền. Sau câu nói đó, tôi bước vô lớp với một mớ dũng khí là không khí vừa hít vào. Còn Hiền thì chạy thẳng vào lớp, quăng cái cặp lên bàn rồi đi ra ngoài hành lang làm bà tám với tụi con gái mà mấy bữa trước chính là hội 'nhiều chuyện' của tôi.
Cố làm mặt lạnh, như thể không quan tâm, tôi bước vào chỗ của mình. Nhưng có lẽ để vào được chỗ ngồi, tôi cần vượt qua rào cản là 'bức tường kiên cố' mà đúng hơn chính là tên bạn cùng bàn kia.
-Vĩnh Kỳ... - Tôi gằn giọng cố kêu cậu ta dậy. Đúng là điên mà, nếu buồn ngủ thì nằm ở nhà đi chứ cứ lên lớp nằm xuống ngủ, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-khong-phai-mo/3168787/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.