"Tiểu Vũ, em là đang định làm gì đây"
Trong chiếc tủ quần áo vang lên giọng nói trầm thấp của Trình Hạo, hàm chứa sự nghi hoặc. Đang yên đang lành, cô lại bảo anh đưa cô về căn hộ của cô, vừa vào trong đã ngó qua ngó lại rồi trốn một mạch vào trong chiếc tủ quần áo chật hẹp này.
Trình Hạo không khỏi đau đầu, rốt cuộc là tiểu nghịch ngợm này lại nghĩ ra trò gì mới đây không biết.
Lâm Vũ vẫn mải mê nhòm ngó ra ngoài, nghe thấy anh nói, đưa hai ngón tay lên miệng anh ý bảo anh hạ thấp giọng xuống, còn cô thì thì thầm giống như một tên trộm, không hề quan tâm rằng đây chính là căn hộ của mình.
"Suỵt, từ giờ không được nói chuyện. Em chính là kéo anh xem kịch vui a, nếu mà không phải chân em đau không đi được, em chính là đi xem một mình rồi". Cô làu bàu, nói rồi lại quay ra nhìn qua khe cửa, trong mắt tràn đầy hứng thú.
Mặc dù không biết rõ kịch vui trong miệng cô là gì nhưng Trình Hạo đoán chắc rằng nó cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Nhìn nụ cười nham hiểm của cô lúc này, ánh mắt ranh mãnh sáng ngời, không hiểu sao Trình Hạo đột nhiên thấy lạnh cả sống lưng. Anh còn không quên lần trước cũng là do cô nghịch ngợm mà khiến anh một phen dục hỏa đốt người không khống chế nổi đâu.
Bỗng nhiên, điện thoại đang cầm trong tay run lên từng hồi, Lâm Vũ ấn nút từ chối, sau đó vội vàng gửi đi một tin nhắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-em-noi-yeu-anh/3035131/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.